SCDI Center for Community Development Initiatives

NEWS

OUR WORKS

DONORS

Sex workers

ỨNG PHÓ VỚI MA TUÝ: "CẦN CÓ BIỆN PHÁP BỀN VỮNG ĐỂ KHÔNG PHẢI TRẢ GIÁ!"

June 26, 2020

Trong hai ngày 25-26/06/2020, tại Thành phố Hồ Chí Minh, đại diện của SCDI đã tham dự Hội thảo về thực hiện Chính sách Pháp luật về Cai nghiện và Phòng chống HIV/AIDS do Ủy ban Các vấn đề Xã hội của Quốc hội tổ chức.

Hội thảo có sự tham gia của 75 đại biểu đến từ các Bộ Công an, Bộ Tư pháp, Bộ Y tế, Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội và đại biểu Hội đồng Nhân dân, Sở Lao động – Thương binh – Xã hội, Sở Y tế của các tỉnh phía Nam và Tây Nguyên và đại diện các nhóm cộng đồng của người sử dụng ma túy.

                          

Ảnh: PGS.TS Đỗ Văn Dũng - Đại học Y dược TP HCM phát biểu tại hội thảo

Dưới sự chủ trì của ông ĐặngThuần Phong – Phó chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội, ông Bùi Ngọc Chương và bà Nguyễn Thị Kim Thúy - Ủy viên Thường trực Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội, rất nhiều khía cạnh cụ thể liên quan đến cai nghiện ma túy đã được các đại biểu thảo luận, như sau:

  • Quan điểm về người nghiện ma túy: Các đại biểu cho rằng cần phải làm rõ quan điểm, cách tiếp cận về người nghiện. Nếu coi họ là người bệnh thì phải điều trị. Nếu coi họ là tệ nạn xã hội thì phải áp dụng các biện pháp xử phạt. Hầu hết các đại biểu đều thấy rằng người nghiện ma túy là người bệnh. Theo PGS.TS Phạm Đức Mạnh, Phó Cục trưởng Cục PC HIV/AIDS, “nghiện ma túy là người bệnh mãn tính và trong nghị định 90 năm 2016 đã quy định điều này”. Bà Marie-Odile Emond, Giám đốc Quốc gia UNAIDS tại Việt Nam cũng đã khẳng định “Hiện nay cả trên thế giới và ở Việt Nam đã công nhận rối loạn do sử dụng ma túy là một vấn đề về sức khỏe.”
  • Quan điểm về cai nghiện hay điều trị nghiện hay cả hai: Qua thực tiễn, cai nghiện tức là hướng đến người nghiện sẽ hoàn toàn dừng sử dụng ma túy. Đưa ra mục tiêu cai nghiện như vậy thì Việt Nam đã thất bại hoàn toàn.  Vì vậy một số đại biểu cho rằng nên đưa thêm quan điểm về điều trị nghiện vào luật. Dựa trên quan điểm này, các đại biểu đề xuất bổ sung khái niệm “Điều trị nghiện” vào dự thảo luật.
  • Quan điểm về trẻ em từ đủ 12 đến dưới 18 tuổi nghiện ma túy: Hầu hết các đại biểu đều nhất trí là không nên áp dụng biện pháp xử lý vi phạm hành chính bằng cách đưa vào cơ sở giáo dục, trường giáo dưỡng, cơ sở cai nghiện bắt buộc mà cần tạo điều kiện để các em được tiếp cận các dịch vụ tại cộng đồng. Một số đại biểu đưa ra ý kiến là quãng tuổi này nên được tách ra: từ đủ 12t đến 16t, từ 16t đến dưới 18 tuổi. Việc cai nghiện tại cộng đồng cho đối tượng này cần phải quy định cụ thể và khả thi.
  • Quan điểm về quản lý người sử dụng ma túy: Bà Nguyễn Thị Minh Phương, Phó cục trưởng Cục Xử lý vi phạm hành chính và theo dõi thi hành pháp luật của Bộ Tư pháp đã nhắc đến biện pháp quản lý người sư dụng ma túy bằng cách giáo dục tại xã phường thị trấn trong dự thảo Luật Xử lý Vi phạm Hành chính. Trung tá Hoàng Văn Hiều – Cục cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy - Bộ Công an cũng đã trình bày dự thảo Luật Phòng, chống ma túy trong đó tập trung vào biện pháp quản lý hành chính với người sử dụng ma túy. Nhưng một số đại biểu cho rằng phải quản lý người sử dụng ma túy thì cũng cần có các biện pháp chuyên môn để người sử dụng ma túy không trở thành rối loạn sử dụng ma túy/ nghiện ma túy. Bs. Khuất Thị Hải Oanh – Giám đốc SCDI đã khuyến nghị áp dụng hướng dẫn của Liên hợp quốc về Dự phòng sử dụng ma túy cũng như bà Marie Odile Emond của UNAIDS đã trình bày. Bs. Oanh nhấn mạnh coi quản lý người sử dụng ma túy như một biện pháp dự phòng nghiện ma túy và cần áp dụng các biện pháp chuyên môn và đầu tư nguồn lực cho biện pháp này.
  • Biện pháp cai nghiện tự nguyện: Trình bày của ông Cao Văn Thành – Phó Cục trưởng phụ trách Cục PCTNXH đã trình bày rằng cả hai biện pháp trên đều có hiệu quả thấp nhưng chưa dự thảo cụ thể. Luật cần quy định cụ thể hơn để xử lý vấn đề cai nghiện tự nguyện và bắt buộc chưa hiệu quả. Đại diện Bộ LĐTBXH đã trình bày quan điểm cần đầu tư chuyên môn về cai nghiện tại cộng đồng và giao cho chủ tịch UBND cấp huyện để tổ chức cai nghiện tại cộng đồng. Các đại biểu góp ý: cần đưa ra quy định cụ thể và tham khảo ý kiến chuyên môn của UNAIDS, cần đảm bảo về cơ sở vật chất, nguồn lực, con người để đảm bảo hiệu quả của biện pháp cai nghiện tại cộng đồng. 
  • Về cai nghiện bắt buộc: Cần phân loại người nghiện ma túy để đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc chứ không áp dụng rập khuôn như dự thảo của Luật XLVPHC là người nghiện ma túy trên 18 tuổi thì đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc. Nhiều đại biểu cho rằng, người nghiện ma túy nếu đang tham gia điều trị nghiện ma túy tự nguyện, tuân thủ điều trị và không bị cơ sở điều trị từ chối thì không phải đi cai nghiện bắt buộc. Thời gian của cai nghiện bắt buộc đang quy định trong luật XLVPHC là 12 – 24 tháng. Ông Đặng Thuần Phong – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội của Quốc hội đã đưa ra ý kiến kết luận: không thể đưa ra khung áp dụng cho tất cả các đối tượng như nhau, không có nước nào trên thế giới áp dụng quy định cai nghiện bắt buộc 2 năm. Theo ý kiến của UNAIDS, thời gian can thiệp nội trú chỉ trong 3 tháng.  Đại diện của UNAIDS và Trung tâm SCDI đều đồng tình khuyến báo bỏ biện pháp cai nghiện bắt buộc bởi biện pháp này được chứng minh là không hiệu quả và vi phạm các quyền quan trọng của ngời nghiện. Tuy nhiên, trong bối cảnh Việt Nam khi biện pháp này chưa thể bỏ được, các đại biểu và đại diện của Liên hợp quốc đề nghị xem xét các thủ tục đưa vào cai nghiện bắt buộc cần phải minh bạch, đảm bảo quyền lợi của đối tượng khi dự thảo luật xử lý vi phạm hành chính để không hạn chế quyền của người nghiện, giữ như luật hiện hành.
  • Luật đã có quy định về cai nghiện tự nguyện thì cần phải có đầu tư cho các cơ sở cai nghiện dân lập, chế độ hỗ trợ cho người nghiện ma túy.
  • Về hiệu quả chi phí cai nghiện: Đại diện cơ quan UNAIDS đã chia sẻ: 1 đô la đầu tư cho giảm hại ở Australia sẽ giúp tiết kiệm được 5,50 đô la cho chi phí chăm sóc sức khỏe.
  • Về biện pháp chuyên môn của điều trị nghiện: chưa có trong dự thảo của Luật ma túy. Bà Trưởng đại diện UNAIDS tại Việt Nam đã có trình bày các hướng dẫn về tiêu chuẩn kỹ thuật về điều trị nghiện với biện pháp chuyên môn cụ thể. Bs. Khuất Thị Hải Oanh và PGS.TS Nguyễn Đức Mạnh cũng đề xuất Ban soạn thảo cần nghiên cứu đề xuất của UNAIDS để quy định các biện pháp chuyên môn của điều trị nghiện. Trinh bày của UNAIDS cũng đề xuất các nguyên tắc chuyên môn về dịch vụ điều trị nghiện: sẵn có, có khả năng tiếp cận, dựa trên bằng chứng, đạo đức, đặc thù về giới và các nhóm đối tượng, phối hợp với tư pháp hành sự và dịch vụ y tế xã hội (đảm bảo người bị giam giữ vẫn được duy trì điều trị), tiếp cận lồng ghép với các dịch vụ bổ trợ khác.

                                               

Ảnh: Anh Nguyễn Minh Thuận, trưởng nhóm cộng đồng Alo Boy, phát biểu tại hội thảo

Đại diện cộng đồng người sử dụng ma túy cũng đã có những ý kiến đóng góp trong hội thảo và bày tỏ mong muốn hạn chế cai nghiện bắt buộc tập trung và tăng cường các hình thức hỗ trợ điều trị nghiện tự nguyện có sự tham gia của các nhóm cộng đồng.

                                                

Ảnh: Bs. Khuất Thị Hải Oanh – Giám đốc SCDI phát biểu tại hội thảo

Phát biểu tại hội thảo, Bs. Khuất Thị Hải Oanh - Giám đốc SCDI cho rằng “Cần có những thay đổi căn bản, những giải pháp căn cơ... Chúng ta không thể tiếp tục trả giá!”, nhấn mạnh sự cần thiết của các biện pháp bền vững trước tình hình xuất hiện nhiều loại ma túy mới như hiện nay.

Tổng kết ngày làm việc đầu tiên, ông ĐặngThuần Phong – Phó chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội đề xuất các cơ quan soạn thảo: Bộ Công an, Bộ Lao động, Bộ Y, Bộ Tư pháp thu thập kiến nghị của các cơ quan, tổ chức có liên quan để hoàn thiện các nội dung trong dự án Luật Phòng, chống ma túy trong thời gian tới.

Regis
Ter 

We will send you the most up-to-date information for your specific help to vulnerable groups